Trang chủ » eSports » Liên Minh Huyền Thoại » Truyện dài LMHT: Bilgewater – Thủy Triều Rực Lửa (Hồi 1)

Truyện dài LMHT: Bilgewater – Thủy Triều Rực Lửa (Hồi 1)

Team XemGame | 25/07/2015 23:08

Hãy
ủng hộ bọn mình để xem nhiều clip game mới hơn nhé!

thuy_trieu_ruc_lua_1.png (300×224)

Hồi Một – Phần Một

Cảng Giết Mổ, Công Việc, Người Bạn Cũ

thuy_trieu_ruc_lua_6.png (1000×1215)

Những bến cảng giết mổ của Thị Trấn Ổ Chuột; chúng bốc ra thứ mùi tệ hại như chính cái tên vậy.

Và ta đang ở nơi đây, ẩn mình trong bóng tối, hít thở mùi hôi thối từ máu và mật của những con rắn biển bị làm thịt.

Ta ẩn mình sâu hơn vào bóng tối, kéo vành mũ của mình thấp xuống che mặt khi những gã trong băng Móc Câu Lởm Chởm được vũ trang tận răng dòm ngó qua.

Những gã này có tiếng là man rợ. Nếu đánh nhau một cách sòng phẳng, chúng có thể hạ gục ta, nhưng ta vốn không giỏi việc chơi sòng phẳng, và ta cũng không ở đây để đánh nhau. Không phải lần này.

Vậy thứ gì đã mang ta tới đây, tới một trong những quận bẩn thỉu nhất ở Bilgewater?

Tiền. Chứ còn gì nữa?

Nhận lời công việc này là một canh bạc thực sự, nhưng thù lao thì đủ hậu hĩnh để ta không thể nhắm mắt làm ngơ. Bên cạnh đó, ta cần phải thám thính địa điểm này để có trong tay những quân bài ưng ý nhất.

Ta không hề có ý muốn nán lại. Ta muốn đột nhập rồi thoát ra càng nhanh gọn càng lặng lẽ càng tốt. Khi nhiệm vụ đã hoàn tất, ta sẽ nẫng khoản thù lao và bỏ đi trước bình minh. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, ta sẽ cao chạy xa bay được một nửa Valoran trước khi có ai đó biết về vụ trộm.

Những gã côn đồ kia sẽ rẽ hướng ở góc trại giết mổ. Có nghĩa rằng ta có hai phút trước khi chúng quay đầu lại – quá đủ thời gian rồi.

Mặt trăng bạc ẩn hiện sau tầng mây, che phủ cầu cảng trong bóng tối. Những thùng hàng sản phẩm trong ngày nằm rải rác dọc bến cảng. Chúng khiến việc ẩn nấp dễ dàng hơn.

Ta nhìn thấy bộ phận cảnh giới đứng trên nóc nhà kho chính, có những bóng đen đứng canh, tay cầm cung nỏ. Chúng đang tán gẫu ồn ào như lũ hàng tôm hàng cá. Thậm chí nếu ta đeo chuông vào thì lũ ngốc này cũng chẳng thể nghe thấy tiếng động gì.

Chúng nghĩ rằng chẳng có ai đủ ngu ngốc mà bén mảng tới đây.

Một cái xác cồng kềnh được treo cao quá đầu người, lời cảnh báo cho mọi người đều thấy. Cái xác xoay chậm rãi theo những cơn gió đêm từ cảng thổi vào. Quả là một cảnh tượng xấu xí. Một cái móc câu khổng lồ, thứ dùng để bắt lũ cá quỷ, giữ cho cái xác lơ lửng trên cao.

Bước qua đống xiềng xích rỉ sét nằm trên tảng đá ướt, ta đi vào giữa cặp cần cẩu cao chót vót. Chúng được dùng để chuyên chở những thủy quái khổng lồ vào các trại giết mổ để xẻ thịt. Chính những nhà xưởng thấp thoáng này là nguồn gốc của mùi hôi thối khủng khiếp ám lên mọi thứ nơi đây. Ta sẽ cần phải tự mua cho bản thân một bộ đồ mới khi việc này kết thúc.

Trên vịnh, vượt qua những vùng nước bẩn của cảng giết mổ, hàng chục con tàu đang neo đậu, những chiếc đèn lồng của chúng đung đưa nhẹ nhàng. Ta dán mắt vào một trong số chúng; một con tàu chiến loại Galleon to khủng khiếp được sơn đen tuyền. Ta biết con tàu đó thuộc về ai. Tất cả người dân ở Bilgewater đều biết điều đó.

Ta dành ra một khắc để hả hê. Ta chuẩn bị cướp từ một trong những kẻ quyền lực nhất trong thị trấn. Luôn luôn có một sự hồi hộp nhất định từ việc đùa giỡn với tử thần.

Đúng như dự tính, nhà kho chính được khóa chặt hơn cả đức hạnh của một quý bà. Lính canh đứng ở mọi lối vào. Cửa thì đều bị khóa và chặn. Với bất kì ai ngoài ta, việc đột nhập là vạn bất khả thi.

Ta luồn vào một hẻm mù đối diện nhà kho. Đây là một ngõ cụt, và nó không quá tối như ta mong đợi. Nếu ta vẫn kẹt ở đây khi lũ lính lác quay lại, chúng sẽ thấy ta mất. Và nếu chúng tóm được ta, điều tốt nhất ta có thể hi vọng là một cái chết nhẹ nhàng. Rất có khả năng, ta sẽ được đưa tới trình diện hắn… đó sẽ là một kết cục đau đớn và thảm khốc hơn rất nhiều.

Bí quyết, như mọi khi, là không để bị bắt.

Và ta đã nghe thấy chúng. Lũ tay sai đang quay ngược trở lại sớm hơn dự kiến. Ta chỉ có cùng lắm là vài giây. Ta chụp một quân bài trong ống tay áo và đảo nó giữa những ngón tay; điều này tự nhiên như hơi thở vậy. Đây là phần dễ nhất, phần còn lại thì không vội được.

Ta để tâm trí mình trôi dạt khi quân bài bắt đầu phát sáng. Áp lực xuất hiện xung quanh ta, và ta gần như đã vượt qua với dự cảm về mọi nơi. Nhắm hờ đôi mắt, ta tập trung, và tưởng tượng trong đầu hình ảnh nơi ta cần đến.

Và rồi, có một sự xáo trộn quen thuộc trong ruột khi ta dịch chuyển. Không khí đảo chỗ, và ta đã ở trong nhà kho. Biến mất không dấu vết.

Chết tiệt, ta giỏi quá.

Một gã trong băng Móc Câu Lởm Chởm ngoài kia có thể đã liếc mắt vào con hẻm và nhận ra một quân bài rơi xuống đất, nhưng có lẽ là không.

Cần một chốc lát để ta quen với mọi thứ xung quanh. Ánh đèn lờ mờ từ những chiếc lồng đèn treo bên ngoài len lỏi qua những khe nứt trên vách tường. Đôi mắt ta dần quen với bóng tối.

Nhà kho chồng chất chật cứng vàng bạc châu báu từ khắp Mười Hai Đại Dương: những bộ giáp sáng loáng, những bức tranh quý ngoại quốc, và những thước vải óng ánh. Mọi thứ ở đây đều có giá trị liên thành, nhưng không phải điều ta nhắm tới.

Sự chú ý của ta hướng tới các cánh cửa nhập kho ở phía trước, nơi ta biết rằng mình sẽ tìm thấy những thứ được nhập về gần đây nhất. Ta để những ngón tay chạy dọc theo hàng đống thùng các-tông và thùng gỗ… cho đến khi chạm vào một hộp gỗ nhỏ. Ta có thể cảm thấy sức mạnh đang tỏa ra từ bên trong. Đây chính là thứ mà ta nhắm tới.

Ta tháo chốt mở nắp hộp.

Phần thưởng của ta đã lộ diện; một con dao được chế tác rất tinh xảo, nằm ngay ngắn trên một tấm nhung đen. Ta với tới nó-

Lạch-cạch.

Ta cứng đờ người. Không thể nhầm lẫn được âm thanh đó.

Ngay cả khi hắn chưa mở miệng ra, ta đã biết ai đang đứng sau mình trong bóng tối.

“T.F.,” Graves nói. “Đã lâu không gặp.”

GAME HOT TRONG TUẦN
GAME HOT TRONG THÁNG

Clip hot trong ngày